"Chết" có thể coi là phép ẩn dụ bị lạm dụng nhiều nhất trong từ điển của các nhà làm phim. Trong thế giới ngày nay, dường như một thứ nào đó chỉ có thể hoặc là một kiệt tác, hoặc là một đống phế thải.

"Chết" có thể coi là phép ẩn dụ bị lạm dụng nhiều nhất trong từ điển của các nhà làm phim. Trong thế giới ngày nay, dường như một thứ nào đó chỉ có thể hoặc là một kiệt tác, hoặc là một đống phế thải. Cho nên cũng không lạ như cái suy nghĩ "một tập phim dở phá hỏng cả một series phim" đã ăn sâu bám rễ trong đầu những tay phê bình lười biếng.

Danh sách những tập phim được coi là "giết chết cả series" mỗi năm mỗi dài. Và có một lượng lớn những người "yêu phim" lúc nào cũng khăng khăn rằng chỉ cần một tập tồi tệ thôi là cả bộ phim rơi vào quên lãng. Khi TV ra đời, các học giả đặt câu hỏi về tuổi thọ của rạp chiếu bóng. Lúc đầu đĩa được phát minh, người xem có cơ hội mua băng đĩa về coi tại nhà, họ lại dự đoán về ngày tàn của điện ảnh màn ảnh rộng. Và rồi chúng ta có nào là đĩa DVD, internet và hàng loạt các dịch vụ truyền hình số khác. Cứ mỗi vài năm lại có vài người hân hoan công bố rằng nền công nghiệp điện ảnh chiếu rạp lỗi thời này đang tới hồi kết. Điều này giống như một người ác độc chờ đợi cái chết của một người bà con đã già để được chia phần tài sản thừa kế.

Rõ ràng là nền công nghiệp này chưa thể xuống mồ ngay được. Vẫn có những năm đi lên và vài năm đi xuống, vẫn có những đợt "mất mùa" làm suy yếu cả giới điện ảnh. Thể loại thì thu hẹp lại, lựa chọn cũng không còn nhiều. Nhưng vẫn luôn còn đó nhu cầu được xem phim chiếu rạp của người dân.

Phim bom tấn là một thị trường kỳ lạ. Vì muốn có nhiều lợi nhuận, các xưởng phim đã tiến tới một ranh giới chưa từng có trước đây: khai thác triệt để chất xám để biến các bộ phim thành dòng phim, đồng thời liên tục cho ra mắt các phần tiếp theo. Chúng ta ngày càng thấy nhiều hơn những sản phẩm quen thuộc của các xưởng phim với một tần suất nhiều hơn hẳn trước kia. Có một thuận ngữ tiếng Anh miêu tả điều này: Frequels = frequent sequels = Việc cho ra mắt liên tục các phần tiếp theo.

Trước kia, việc quyết định sẽ cho ra phần tiếp theo không hề dễ dàng như vậy. Bước đầu tiên là bộ phim phải nhận được phản hổi tích cực từ khán giả, sau đó nhà sản xuất mới nghĩ tới phần tiếp theo. Sau đó, họ sẽ phải lên ý tưởng và tìm dàn diễn viên phù hợp. Khoảng 5 đến 6 năm sau khán giả mới được xem phần tiếp theo. Có thể đó là lý do tại sao Alien (Quái vật không gian) và Terminator (Kẻ hủy diệt) trở thành những dòng phim để đời. Ngay cả khi hãng phim muốn tăng tốc thì họ cũng phải mất it nhất khoảng 3 năm trước khi bắt tay vào sản xuất. Vào thời gian đó, có ít các bộ phim hơn và có nhiều không gian hơn.

Thời đại của Frequels có lẽ bắt đầu với "Chúa tể của những chiếc nhẫn" và "Ma trận". Ý tưởng về việc liên tục ra mắt các phần của một dòng phim chiếu rạp đã được thử một vài lần lẻ tẻ. Thêm vào đó, rất ít series phim từng ra mắt. Hollwood luôn lo ngại về triển vọng của các series phim chưa gây được tiếng vang.

"Chúa tể của những chiếc nhẫn" luôn được cho rằng sẽ là một bộ tác phẩm 3 tập, và thực tế là như vậy. Một series phim có thể được quay liên tục và ra mắt mỗi năm trong vòng 3 năm. Khó có thể hình dung rằng bộ phim tỷ đô đạt giải Oscar này đã có lúc được coi là một khoản đầu tư mạo hiểm. Mỗi năm, trong vòng 3 năm, khán giả được mãn nhãn với một bộ phim thực sự đặc biệt. Một bộ phim mở đầu cho thời đại của phim bom tấn tiền tỷ.

Đứng ở phía bên kia cầu vồng là series "Ma trận". Phần một đã trở thành cơn sốt của thị trường phim ảnh. Warner Bros. đã nhìn thấy tiềm năng của việc tạo ra một dòng phim và sản xuất ngay lập tức 2 tập tiếp them. Người hâm mộ đã rất phấn khích khi nghĩ tới việc họ sẽ biết thêm nhiều về thế giới trong phim. Và rồi, họ đã thấy chúng. "Ma trận 2: Tái lập" và "Ma trận 3: Cuộc cách mạng", phản ứng của công chúng đã rất rõ ràng: "Ma trận 3: Cuộc cách mạng" để lại nhiều luồng yêu - ghét lẫn lộn. Cơn khát phim của khán giả đã được thỏa mãn, nhưng với vị đắng còn đọng lại. Trước khi chúng ta có thể quyết định rằng mình có muốn xem phần kết hay không thì Frequel ra đời. Hầu hết mọi người đều không còn quan tâm lắm tới số mệnh của Neo. Hẳn là một bài học cho nhà làm phim.

Thập niên 2000 nhường chỗ cho thập niên 2010, việc ra mắt liên tục các phần tiếp theo đã trở thành một phần không thể thiếu của phim chiếu rạp. The Hunger Games (Đấu trường sinh tử), Twilight (Chạng vạng), The Maze Runner (Giải mã mê cung), The Divergent Series (Những kẻ trung kiên) là những bộ phim được ra rạp với hy vọng sẽ phát triển thành Frequel. Việc nhà sản xuất ra mắt phần tiếp theo thường niên hoặc bán thường niên trở thành chuyện bình thường.

Hiện nay, Disney đã biến Frequel thành một năm vài tập. Phim của Marvel thì một năm có 2 đến 3 tập. Dĩ nhiên là không phải phim nào của Marvel cũng đến từ cùng 1 series nhưng chúng có chung một vũ trụ. "Chiến tranh giữa các vì sao" thì đã biến thành một bộ phim hằng năm, có thể sẽ kéo dài tới vô tận. Mặc dù "Chiến tranh giữa các vì sao" và phim của Marvel đang làm khá tốt, họ đang lên tới ngưỡng báo động. Khoảng thời gian giữa 2 phần phim ngày càng ngắn lại, trong khi các bộ phim một tập trở nên khó sống hơn.

"Ninja Rùa: Đập tan bóng tối" và "Dị nhân: Khải huyền" là hai nạn nhân của Frequel. Trong khi đó, "Quá nhanh, Quá nguy hiểm" vẫn hái ra tiền hằng năm. Rất có thể thời đại của Frequel sẽ kết thúc nhanh thôi. Đến cuối cùng thì dòng phim nào cũng na ná nhau và sẽ chỉ còn lại vài cá nhân tiêu biểu để tạo nền cho các Frequel về sau.